📚 TÌM HIỂU CÁI TÀI, CÁI TÂM CỦA NGƯỜI NGHỆ SĨ VĂN CHƯƠNG
✍️ Nhà phê bình Belinsky từng khẳng định: “Văn học là nhân học.” Thật vậy, văn chương không chỉ phản ánh thế giới bằng cái nhìn nghệ thuật độc đáo, mà quan trọng hơn, nó còn cất giữ tấm lòng, tư tưởng và nhân cách của người nghệ sĩ. Vì thế, bàn đến văn chương là bàn đến cả cái tài tức tài năng sáng tạo nghệ thuật, và cái tâm được hiểu là tấm lòng nhân hậu, tình yêu thương cuộc đời. Đây chính là hai yếu tố song hành, làm nên giá trị đích thực của mỗi tác phẩm và tên tuổi người cầm bút. Các em hãy cùng cô Diệu Thu tìm hiểu về chủ đề này nhé!
✍️ Trước hết, “cái tài” là khả năng nghệ thuật đặc biệt, giúp người nghệ sĩ dùng ngôn từ như thứ nhạc cụ gảy nên khúc ca của cuộc đời. Không có tài năng, tác phẩm sẽ khô khan, nghèo nàn, thiếu sức hấp dẫn. Tài năng giúp Nguyễn Du dệt nên “Truyện Kiều” với những câu thơ lục bát “lời lời châu ngọc, hàng hàng gấm thêu”; giúp Xuân Diệu mang đến cho thơ ca Việt Nam một “nguồn sống rào rạt chưa từng có, chan chứa chưa từng thấy”. Nhờ cái tài, văn chương vượt lên khỏi giới hạn thường ngày để thành nghệ thuật, để “gạn đục khơi trong” cho tâm hồn con người.
✍️ Nhưng tài năng thôi chưa đủ. Văn chương nếu thiếu “cái tâm” sẽ trở nên lạnh lẽo, thậm chí có nguy cơ trở thành công cụ mưu cầu danh lợi. “Cái tâm” chính là tình yêu thương, sự gắn bó sâu nặng với con người và cuộc sống. Nguyễn Du đã từng thốt lên: “Đau đớn thay phận đàn bà, lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”, đó là tiếng lòng cảm thông sâu sắc, là cái tâm nhân đạo thấm đẫm trong từng câu chữ. Nam Cao cũng khẳng định: “Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, mà phải là những tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.” Nhờ cái tâm, văn chương mới cất lên tiếng nói nhân sinh, chạm đến trái tim người đọc, trở thành “ngọn lửa sưởi ấm” cho đời.
✍️ Thực tế cho thấy, khi tài và tâm hòa quyện, tác phẩm văn chương mới đạt đến tầm vóc vĩnh hằng. Nếu chỉ có tài mà thiếu tâm, văn chương dễ sa vào sáo rỗng, phù phiếm, chỉ như “hoa phù dung sớm nở tối tàn”. Ngược lại, có tâm mà chưa đủ tài thì tấm lòng cũng khó truyền tải trọn vẹn đến người đọc. Người nghệ sĩ đích thực vì thế phải rèn giũa ngòi bút vừa sắc sảo, vừa chan chứa nhân tình; để “cái tài” là phương tiện, còn “cái tâm” là mục đích cuối cùng.
✍️ Ngày nay, trong một xã hội đầy biến động, hơn bao giờ hết, chúng ta cần những tác phẩm không chỉ hay về nghệ thuật mà còn đẹp về nhân cách người sáng tạo. Mỗi nghệ sĩ văn chương cần giữ trong mình một trái tim ấm, một trí tuệ sáng, để ngòi bút trở thành công cụ phụng sự cho cái đẹp, cái thiện. Đồng thời, người tiếp nhận văn chương cũng cần trân trọng, nuôi dưỡng những giá trị ấy, để văn chương luôn là nhịp cầu nối con người đến gần nhau hơn.
✍️ Có thể nói, cái tài và cái tâm là đôi cánh nâng người nghệ sĩ bay cao trong bầu trời nghệ thuật. Như nhà phê bình Hoài Thanh từng khẳng định: “Văn chương là thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một thế giới giả dối tàn ác, vừa làm cho lòng người trong sạch và phong phú hơn.” Chỉ khi hội tụ cả tài năng và nhân cách, văn chương mới thực sự trở thành khí giới thanh cao ấy, góp phần làm đẹp cho tâm hồn con người và cho cuộc đời.
Cảm ơn các em đã dành thời gian đón đọc bài viết của cô Diệu Thu. Hi vọng rằng những kiến thức này sẽ giúp các em thêm yêu thích môn văn hơn. Nếu thấy bài viết ý nghĩa và hữu ích, đừng quên chia sẻ với bạn bè để mọi người cùng học hỏi và khám phá thêm những điều thú vị từ văn học nhé!
Trung tâm luyện thi văn cô Diệu Thu hiện có các lớp văn Online từ lớp 6 đến lớp 12, được giảng dạy bởi đội ngũ Thạc sĩ và Giáo viên giỏi với nhiều năm kinh nghiệm. Phương pháp giảng dạy độc đáo bằng công thức sẽ giúp các em dễ dàng nắm vững kiến thức và yêu thích môn văn hơn. Rất mong được đồng hành cùng các em trên hành trình học tập và phát triển kỹ năng văn học!
Liên hệ: Cô giáo Lê Trần Diệu Thu – Thạc sĩ lý luận và Phương pháp giảng dạy Bộ môn Ngữ văn – 0973602995
#nguvan #vanhoc #hocvanbangcongthuc #cogiaodieuthu
Website: https://letrandieuthu.com/