TÌNH PHỤ TỬ TRONG MEN RƯỢU VÀ NƯỚC MẮT TRONG “NGƯỜI CHA” CỦA NGUYỄN NGỌC TƯ
Khi tôi lên mười hai tuổi thì cha mẹ tôi chia tay nhau. Nói cho đúng là mẹ tôi bỏ cha tôi theo một người đàn ông khác về thành phố. Sau đó ít lâu cha tôi đã tìm mẹ tôi nhiều lần. Lần cuối cùng từ thành phố trở về, cha tôi đập phá lung tung. Rồi ông lỗi hai chị em tôi ra và nói:
– Mẹ chúng mày đã chết rồi. Từ nay tao cấm chị em mày nhắc tới mẹ. Đứa nào nhắc tới, tao giết.
Đêm ấy, tôi nằm ôm đứa em trai sáu tuổi và lặng lẽ khóc. Em tôi ngồi dậy trong đêm và hỏi:
– Chị ơi! Mẹ chết rồi hở chị?
– Không! – Tôi vội nói – Mẹ không chết. Mẹ đang ở thành phố. Mẹ sẽ về.
Và đêm ấy, cha tôi uống rượu say và khóc. Cũng từ ngày đó, đêm đêm cha tôi uống rượu. Rồi cha tôi say, ngủ ngay trên nền nhà. Tôi không làm sao đưa cha lên giường được. Tôi lấy chăn đắp cho cha và ngồi nhìn cha mà khóc. Những đêm không uống rượu ở nhà, cha tôi mò ra chợ uống rượu. Những đêm như thế, tôi chong đèn chờ cha. Có bữa, cha tôi ngủ lại ở lều chợ. Cũng vào năm đó, tôi phải bỏ học. Suốt ngày tôi lo việc giặt giũ, cơm nước cho cha tôi với đứa em. Cha tôi đi làm cả ngày. Tối về nhà, cha gục mặt ăn vội bữa tối. Hầu như chẳng bao giờ cha nói chuyện với chị em tôi.
Một buổi tối, nhìn cha tôi uống rượu, tôi không chịu đựng nổi. Tôi giằng lấy rượu từ tay cha tôi và nói như gào:
– Cha không được uống rượu. Cha không được uống.
Cha tôi mở mắt nhìn tôi. Cha chỉ tay vào mặt tôi và nói:
– Mày đã hại đời tao… bây giờ… mày còn cấm tạo uống à?.
Cha tôi đứng dậy, vơ lấy cái chối ở gần đó và đánh tôi. Vừa đánh tôi, cha vừa.. khóc. Nghe cha khóc, tôi không thể nào bỏ chạy được. Tôi nghiên răng, quỳ trên nền nhà chịu trận đòn của cha. Đến khuya, khi cha tôi đã ngủ mê mệt vì rượu, tôi mới lặng lẽ thu dọn những mảnh chai vỡ.
Đêm ấy, tôi mơ thấy những ngày hạnh phúc của gia đình tôi. Những bữa cơm tối đầm ấm. Mẹ tôi luôn gặp thức ăn cho cha con tôi. Rồi tôi mơ thấy mẹ tôi từ thành phố trở về. Cha tôi ra tận đầu thị trấn đón mẹ. Mẹ tôi gục mặt vào ngực cha tôi khóc mãi. Tôi gọi mẹ và tỉnh giấc. Ngôi nhà tối đen. Chỉ có tiếng ngáy của cha tôi nghèn nghẹn.
Chiều hôm sau đi làm về, khi ngồi xuống mâm cha tôi nhìn cánh tay tôi có những vết tím và hỏi:
– Tay con làm sao thế kia?
Lúc đó, tôi thấy tủi thân vô cùng. Tôi muốn òa khóc và gào lên thật to: “Làm sao hở cha? Chính cha đã đánh con”. Nhưng nhìn thấy cha lo lắng và buồn bã tôi vội nói:
– Con chẻ củi. Cành củi đập vào tay.
– Lần sau phải cẩn thận đấy.
Cha tôi nói và gục mặt ăn hết bữa. Đến khuya, cha lại uống rượu. Tôi mắc màn cho em tôi đi ngủ. Khi thằng em tôi đã ngủ say, tôi úp mặt vào gối và nức nở âm thầm.
Một hôm, trong lúc cha tôi đi làm vắng thì mẹ tôi về. Hai chị em tôi ôm lấy mẹ và khóc.
– Bao giờ thì mẹ về ở với chị em con? Tôi hỏi.
– Mẹ không về đây nữa. Lần này mẹ về để đón các con lên thành phố ở với mẹ
Thế còn cha? – Em tôi hỏi.
– Cha ở lại đây – Mẹ tôi nói.
– Cha ở một mình à? Tôi hỏi.
– Ông ấy sẽ lấy vợ.
Nghe mẹ nói, tôi cúi đầu im lặng. Lát sau, tôi ngước nhìn mẹ và hỏi:
– Sao mẹ không về ở với cha?
– Mẹ không thể ở với ông ấy được – giọng mẹ tôi uất ức – Ông ấy sẽ giết mẹ. Nghe mẹ tôi nói, tôi thấy hoảng sợ. Tôi nhớ đến những trận đòn của cha tôi trong những đêm say rượu. Và thế là ngày hôm đó, chị em tôi đã trốn cha theo mẹ về thành phố.
Đêm đầu tiên ở thành phố, em tôi ngủ ngon lành sau một ngày mệt mỏi vì đi xe và sung sướng vì những đồ chơi mà mẹ tôi mua cho nó. Tôi thao thức mãi không ngủ được vì nhớ cha tôi sẽ thế nào khi chiều đi làm về không thấy chúng tôi. Nhưng khi vừa thiếp đi, tôi mơ thấy cha tôi say rượu và cầm chổi đánh tôi. Tôi thét lên và tỉnh giấc. Mẹ tôi từ buồng trong bước ra và hỏi:
– Con làm sao thế?
– Cha… cha đánh con.
– Cha hay đánh con à? Sao con không nói với mẹ.
– À, không. Cha không đánh con.
Lúc đó tôi đã tỉnh ngủ và vội vàng đáp. Mẹ tôi thở dài. Mẹ ngồi bên tôi một lát rồi đi vào buồng. Tôi nghe tiếng người đàn ông hỏi:
– Bao giờ thì cho chúng nó về?
– Em xin anh cho chúng nó ở đây. Em muốn chúng nó được học hành – Tiếng mẹ tôi nói nhỏ – Em sẽ cố gắng làm thêm.
– Tôi không cần cô phải làm thêm. Tôi cần cô chứ tôi không cần hai đứa con cô. – Anh hiểu cho em. – Giọng mẹ tôi van vỉ.
– Nếu cô muốn ở với chúng nó thì về nhà cô mà ở. Thôi được, tôi cho chúng nó ở đây với cô dăm ngày nữa rồi cô phải đưa chúng nó về.
Tôi nghe thấy mẹ tôi khóc. Mặt tôi cũng giàn giụa nước mắt.
Mấy ngày ở nhà chồng mới mẹ tôi, hầu như tôi câm lặng suốt ngày. Em tôi còn nhỏ, nó không biết gì. Suốt ngày nó mê mải với những đồ chơi của nó.
Rồi một hôm cha tôi xuất hiện. Tôi kêu lên gọi cha.
Cha tôi không nói gì. Cha nhìn chị em tôi rất lâu, rồi hỏi:
– Mẹ chúng mày đâu?
Tôi chưa kịp trả lời cha thì mẹ từ trên gác bước xuống. Thấy cha, mẹ sững lại.
– Ông đến đây làm gì? Mẹ tôi hỏi.
– Tôi đến đưa các con tôi về.
Chúng nó không phải con tôi chắc?
– Cô không xứng đáng làm mẹ chúng nó.
-Ông đừng nói ai xứng đáng hay không nữa. Ông hỏi chúng nó thích ở với ai? Đấy là quyền của chúng nó.
Mặt cha tôi chợt tái đi. Tôi thấy cha tôi thở rất mạnh.
– Nào? Chúng mày thích ở với ai? Mẹ hay bố? Nói đi!
Nghe mẹ tôi hỏi tôi cúi gằm mặt. Tôi không dám nhìn cha và mẹ tôi. Lúc đó tôi nghe thấy cha tôi họ. Và hiện lên trong ký ức tôi những buổi tối cha tôi nằm co quắp trên nền nhà vì say rượu. Và trong tâm trí tôi vang lên giọng cha tôi: “Tay con làm sao thế kia?”. Lúc đó tôi cắn môi kìm tiếng nấc, lúc sau, tôi nhìn thằng em tôi và hỏi:
– Em muốn ở với ai?
– Em muốn ở với chị!
Thằng em tôi nói và bước lại, nép sau tôi. Tôi thấy cha tôi đang nhìn tôi chờ đợi. Tôi thấy mẹ tôi đang nhìn cha tôi như thách thức.
– Ở với ai, nói đi?. Mẹ tôi lại lên tiếng.
Tôi nhìn mẹ tôi nức nở:
– Cho chúng con về quê.
Mãi đến khuya chúng tôi mới trở về thị trấn. Khi đến ngõ, em tôi reo lên
– Nhà mình đây rồi.
Ngôi nhà phảng phất mùi rượu và mùi ẩm mốc. Đêm đó, tôi dọn dẹp, thu xếp lại đồ đạc trong nhà cho cha tôi mãi tới khuya. Và đêm đó cha tôi không say rượu. Công việc làm ăn của cha tôi mỗi ngày càng khó khăn hơn. Chiếc xe bỏ của cha tôi không thể cạnh tranh được với một đàn xe lam và xe công nông ở cái thị trấn bé xíu này. Rồi một tai hoạ mới giáng xuống đầu gia đình tôi. Con bò kéo của cha tôi bị bệnh lăn ra chết. Cha tôi lại lâm vào những cuộc say không biết gì. Khi say, cha khóc và chửi mẹ. Nhưng sáng sáng, cha tôi vẫn dậy rất sớm. Cha tôi xin được chân bốc vác ngoài bến xe thị trấn. Cả ngày chỉ có hai đến ba chuyến xe. Vì vậy, cha tôi làm bất kỳ việc gì để có tiền duy trì sự sống của gia đình tôi.
Tối tối, uống rượu say, cha tôi chửi mẹ và lại dùng cán chổi đánh tôi. Khi cha đánh, không bao giờ tôi bỏ chạy. Hai tay tôi ôm lấy đầu để cho cha đánh. Đánh tôi xong, cha lại dậy sớm ra bến xe. Rồi cha tôi trở về nhà khi trời xẩm tối. Khi tôi xới cơm cho cha, cha tôi nhìn cánh tay tôi và lại hỏi:
– Tay con làm sao thế?
Tôi tìm mọi lý do để nói dối cha. Tôi không bao giờ muốn nói với cha rằng những vết tím trên tay tôi là do cha đánh. Có một lần bị cha hỏi, tôi cuống quá, vội nói:
– Thằng Tuấn đánh.
Cha tôi dằn bát cơm và gầm lên:
– Sao mày đánh chị như thế, hả Tuấn? Ai tắm rửa cho mày? Ai nấu cơm cho mày? Ai ru mày ngủ?
Thằng em tôi bị mắng oan, òa khóc. Đến khi đã ngủ tôi vẫn nghe tiếng nấc của em tôi. Nhưng đến một lần cái cán chổi đánh trúng khớp cổ tay tôi. Cổ tay tôi bị bong gân sưng vù. Tôi không thể nào giấu cha được. Buổi tối trong bữa ăn, tôi không. xới nổi bát cơm cho cha. Cha nhìn tôi hỏi:
– Tay con làm sao thế?
Tôi òa khóc. Lần đó, tôi không sao kìm được
– Cha ơi! Con đau lắm
– Làm sao thế? Cha tôi hoảng hốt- Ai đánh con? Đứa nào đánh con?
– Cha không đánh con – Tôi nức nở – Cha không đánh con.
– Đứa nào đánh? Cha tôi quát – Nói ngay, tao sẽ đập chết nó. Đứa nào?
Nghe cha hỏi vậy, tôi càng khóc to. Tôi khóc không phải vì đau đớn. Tôi khóc vì tủi thân. Tôi khóc vì cái giọng xót xa của cha tôi.
– Không nói đứa nào đánh mày thì tao đánh mày.
– Cha đừng đánh con nữa, đừng đánh con nữa.
Người cha tôi run lên. Mắt cha tôi đỏ hoe. Cha ôm tôi vào lòng. Hơi thở và vòng tay ấm áp của cha tôi làm tôi thêm tủi. Tôi khóc và nói:
– Đêm nào say rượu cha cũng đánh con bằng cái chối kia kìa. Nhưng con không nói với cha vì con sợ cha buồn thêm. Con có lỗi cha cứ đánh con, nhưng cha đừng uống rượu nữa.
Tôi thấy cha tôi rùng mình. Và cha tôi khóc. Tiếng khóc của cha tôi như tiếng “u… u” kéo dài trên đầu tôi bất tận.
Gần sáng tôi tỉnh giấc. Căn nhà vẫn sáng đèn. Tôi thấy cha tôi ngồi im phắc. Tôi rời giường đến bên cha. Tôi ôm lấy cổ cha:
– Cha hết rượu uống rồi ư?
Cha tôi lắc lắc đầu, cha từ từ nhắm mắt lại. Hai giọt nước mắt tứa ra.
– Cha đừng buồn nữa, cha nhé.
Cha tôi xoay người, ôm tôi vào lòng. Tôi nghe tiếng cha thì thầm:
– Từ nay cha không buồn nữa. Có đứa con như con thì cha chẳng bao giờ buồn nữa.
Tôi dụi mắt vào ngực cha. Đêm ấm áp và da diết vô cùng. Tôi thấy cha tôi gần gũi và tin cậy hơn bao giờ hết.
Trong văn chương, đôi khi thứ khiến người đọc đau nhất không phải là bi kịch ập đến, mà là một nỗi đau âm thầm cứ lặng lẽ tồn tại qua từng ngày sống. Truyện ngắn “Tình cha” của Nguyễn Ngọc Tư là một trang văn như thế. Không bi lụy, không lên gân, tác phẩm thấm dần vào người đọc bằng những chi tiết rất nhỏ: một ánh đèn chong khuya, một cánh tay tím bầm, một câu hỏi lặp đi lặp lại trong bữa cơm nghèo. Đó là câu chuyện về một người cha tưởng như tàn nhẫn, cộc cằn, và một đứa con gái nhỏ bé phải lớn lên quá sớm trong đổ vỡ gia đình. Nhưng sau tất cả, đọng lại không phải là oán trách, mà là một tình phụ tử lặng lẽ, thô ráp mà vô cùng sâu nặng.
Nguyễn Ngọc Tư là cây bút quen thuộc của văn xuôi Việt Nam đương đại, thường viết về những số phận nghèo khổ, những con người sống ở vùng ven của đời sống xã hội và cảm xúc. Văn chương của bà không tìm đến cái đẹp trau chuốt, mà đi sâu vào những nỗi đau đời thường, những tổn thương khó gọi thành tên. “Tình cha” là một truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách ấy. Không xây dựng cốt truyện phức tạp, tác phẩm tập trung khắc họa bi kịch của một gia đình tan vỡ, nơi người mẹ ra đi, người cha rơi vào tuyệt vọng, và những đứa con phải gánh chịu hậu quả của nỗi đau người lớn để lại.
Mở đầu truyện là một biến cố ám ảnh: khi nhân vật “tôi” mười hai tuổi, mẹ bỏ nhà theo người đàn ông khác lên thành phố. Sự ra đi ấy không chỉ làm tan nát một gia đình, mà còn đánh sập thế giới tinh thần của người cha. Trong cơn đau bị phản bội và mất mát, ông tìm đến rượu như một lối thoát. Từ đây, hình ảnh người cha hiện lên trong trạng thái vừa đáng sợ vừa đáng thương: say rượu, đập phá, đánh con, rồi khóc. Nguyễn Ngọc Tư không che giấu mặt tàn nhẫn của người cha, nhưng cũng không vội vàng lên án, mà đặt ông trong hoàn cảnh của một con người bị dồn đến đường cùng.
Nỗi đau của truyện được cảm nhận rõ nhất qua góc nhìn của người con gái. Em vừa là nạn nhân của bạo lực, vừa là người chứng kiến tận cùng sự đổ nát của cha mình. Những đêm cha say rượu nằm co quắp trên nền nhà, em không đủ sức đưa cha lên giường, chỉ lặng lẽ lấy chăn đắp lại rồi ngồi nhìn cha mà khóc. Những chi tiết ấy nhỏ bé, nhưng gợi lên một sự xót xa thấm thía: một đứa trẻ chưa kịp lớn đã phải gánh vai trò của người mẹ, người chăm sóc, người chịu đựng.
Đặc biệt, Nguyễn Ngọc Tư khắc họa tình cảm của người con dành cho cha bằng sự nhẫn nhịn đến đau lòng. Dù bị đánh đập, em chưa bao giờ chạy trốn, cũng không bao giờ oán trách. Em chấp nhận những trận đòn như một cách để cha trút nỗi đau. Khi cha hỏi: “Tay con làm sao thế kia?”, em luôn tìm cách nói dối, không phải để che giấu sự thật, mà để bảo vệ cha khỏi cảm giác ân hận. Chính sự im lặng ấy khiến bi kịch trở nên sâu sắc hơn: người con đau không chỉ vì thể xác, mà còn vì tình thương quá lớn dành cho cha.
Người cha trong truyện là một nhân vật mang nhiều mâu thuẫn. Trong cơn say, ông trở nên tàn nhẫn, thô bạo, nhưng khi tỉnh táo, ông lại hiện lên như một người cha giàu yêu thương và trách nhiệm. Ông làm lụng vất vả để nuôi con, sẵn sàng nổi giận khi nghĩ rằng có ai đó làm đau con mình, và luôn day dứt trước những vết thương trên tay con. Câu hỏi lặp lại “Tay con làm sao thế?” vừa là sự lo lắng, vừa là biểu hiện của một tình thương vụng về, không biết cách bày tỏ.
Cao trào cảm xúc của truyện là khoảnh khắc sự thật được nói ra. Khi người con bật khóc và thú nhận rằng chính cha là người đánh mình trong những đêm say rượu, bi kịch không đẩy họ ra xa, mà lại kéo họ xích lại gần nhau. Người cha run rẩy, ôm con vào lòng và bật khóc. Tiếng khóc “u… u” kéo dài ấy là tiếng khóc của sự thức tỉnh, của ân hận, của một người cha nhận ra nỗi đau mình đã gây ra cho đứa con yêu thương nhất.
Giây phút cha hứa “Từ nay cha không buồn nữa” là giây phút ánh sáng nhân bản le lói trong bóng tối của bi kịch. Đó không chỉ là lời từ bỏ rượu, mà là sự hồi sinh của tình phụ tử. Cái ôm ấm áp cuối truyện đã xóa nhòa hình ảnh người cha dữ dằn trước đó, để lại trong lòng người đọc một niềm tin mong manh nhưng chân thành vào sức mạnh của tình thân.
Qua “Tình cha”, Nguyễn Ngọc Tư không né tránh sự thật trần trụi: nghèo đói, đổ vỡ và cô độc có thể làm con người trở nên méo mó, tàn nhẫn. Nhưng bà cũng cho thấy, sâu trong những con người tưởng như đã gục ngã ấy vẫn tồn tại một mạch yêu thương bền bỉ. Tác phẩm vừa mang giá trị hiện thực sâu sắc, vừa thấm đẫm tinh thần nhân đạo, khi nhìn con người bằng sự cảm thông thay vì phán xét.
Khép lại truyện ngắn “Tình cha”, dư âm còn đọng lại không phải là những trận đòn, những cơn say, mà là vòng tay ấm áp của người cha trong đêm dài. Nguyễn Ngọc Tư đã viết nên một câu chuyện khiến người đọc hiểu rằng: tình cha có thể thô ráp, vụng về, thậm chí đầy sai lầm, nhưng khi được đánh thức bằng yêu thương và thấu hiểu, nó vẫn là một trong những tình cảm thiêng liêng và bền bỉ nhất của con người.
———————————-
Học Văn Bằng Công Thức Cùng Cô Diệu Thu: Học văn từ gốc – Công thức dễ dàng
Hotline: 0833.873.089
Địa chỉ: 68 Thụy Phương, Đông Ngạc, Hà Nội
Website: https://letrandieuthu.com
#hocvanbangcongthuc #cogiaodieuthu #nguoicha #nguyenngoctu #vanhoc #phantichvanhoc #nghiluanvanhoc #NLVH #phantichtruyen
