HÀNH TRANG LÊN ĐƯỜNG

📚 “HÀNH TRANG LÊN ĐƯỜNG” – BÀI HỌC TỪ SỰ “BỎ BỚT” ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
Có một hòa thượng muốn đi học tập ở nơi xa. Sư thầy hỏi:
– Khi nào con đi?
– Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường.

Sư thầy trầm ngâm một lát rồi nói:
– Nếu không thì thế này, ta sẽ nhờ các tin chúng quyên tặng giày cho con.

Không biết sư thầy đã nói với biết bao nhiêu người nhưng ngày hôm đó, có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền. Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng. Hòa thượng hỏi:
– Tại sao tín chủ lại tặng ô?
– Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?

Thế nhưng hôm đó, không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã chất khoảng 50 chiếc ô các loại. Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng:
– Giày cỏ và ô đã đủ chưa?
– Đủ rồi ạ! – Hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. – Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được.

Sư thầy nói:
– Vậy sao được. Trời có lúc mưa lúc nắng, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa gió. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?

Ngừng một lát, ông lại tiếp tục:
– Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo…

Đến lúc này, vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói:
– Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ.

(Khuyết danh – Theo báo điện tử https://toancanh60s.com/)

📚 Trong mỗi hành trình của con người, câu hỏi mang theo điều gì tưởng như đơn giản nhưng lại chạm đến cốt lõi của quá trình trưởng thành. Truyện “Hành trang lên đường” không chỉ kể về một chuyến đi xa của người hòa thượng trẻ mà còn gửi gắm một triết lí sâu sắc về sự chuẩn bị của con người trước thử thách trong cuộc đời. Qua hình ảnh hòa thượng và bài học kín đáo của sư thầy, câu chuyện mở ra suy ngẫm lớn rằng có khi chính những thứ ta cố mang theo lại là điều níu chân ta lại trên hành trình cần sự chủ động và dũng cảm.

📚 Nội dung truyện xoay quanh việc hòa thượng muốn đi học ở phương xa và mong chuẩn bị thật đầy đủ, từ những đôi giày cỏ đến cả chiếc ô dùng khi trời mưa. Thầy của hòa thượng đã cố ý nhờ tín chúng mang đến rất nhiều giày, rồi rất nhiều ô, khiến căn phòng chất đầy những vật dụng mà vị hòa thượng tưởng là cần thiết. Thậm chí sư thầy còn nói sẽ xin thêm thuyền để phòng khi phải vượt sông. Đến lúc này, hòa thượng mới hiểu rằng nếu cứ mong đầy đủ rồi mới xuất phát thì sẽ chẳng bao giờ lên đường được nữa. Nhận ra điều đó, anh quỳ xuống và quyết định ra đi ngay lập tức, không mang theo bất cứ thứ gì.

📚 Điều sâu sắc nhất của câu chuyện nằm ở cách thức sư thầy truyền dạy. Thầy không khuyên bảo bằng lời nói trực tiếp, mà để học trò tự nhận ra giới hạn của sự chuẩn bị quá mức. Đó là bài học về tính tự lập, khả năng đối diện với những điều không thể lường trước trong hành trình phía trước. Trong cuộc sống, không ai có thể dự tính mọi tình huống, càng không thể mang theo mọi phương án đề phòng. Chuẩn bị quá nhiều đôi khi lại khiến ta đánh mất sự linh hoạt đánh mất niềm tin vào khả năng thích ứng của bản thân.

📚 Ý nghĩa của truyện vì thế không dừng ở chuyện mang hay không mang một đôi giày cỏ. Câu chuyện nhắc nhở mỗi người rằng hành trang quan trọng nhất cho con đường trưởng thành chính là bản lĩnh bước đi chứ không phải những thứ ta cố tích lũy trước khi khởi hành. Bởi trên hành trình đời người có những thử thách chỉ có thể hiểu bằng trải nghiệm có những bão gió chỉ có thể vượt qua bằng ý chí chứ không phải bằng những sự “chuẩn bị” vô hạn.

📚 Thông điệp của câu chuyện không chỉ dành cho người tu hành mà còn dành cho những ai đang chuẩn bị bước vào đời. Trong thời đại nhiều cơ hội nhưng cũng nhiều biến động con người trẻ hôm nay càng dễ bị áp lực phải chuẩn bị thật nhiều tích lũy thật đủ rồi mới dám bắt đầu. Nhưng đôi khi một trái tim mạnh mẽ một niềm tin vào bản thân và sự sẵn sàng đối diện thử thách lại là chiếc “giày cỏ” bền nhất. Mỗi người vì thế cần học cách bước đi bằng nội lực thay vì chỉ dựa vào hành trang vật chất hay sự chuẩn bị quá mức.

📚 Từ câu chuyện mình hiểu rằng điều quan trọng không phải là ta có trong tay bao nhiêu mà là ta hiểu rõ điều gì thật sự cần thiết cho hành trình của mình. Trưởng thành không phải lúc ta có đủ mọi điều kiện mà là khi ta bắt đầu bước đi bằng chính khả năng của mình. Mình cần học cách buông những điều không cần thiết dám đối diện và tin vào giá trị bên trong. Điều ấy có khi lại chính là hành trang vững chắc nhất để đi xa.

———————————-
Học Văn Bằng Công Thức Cùng Cô Diệu Thu: Học văn từ gốc – Công thức dễ dàng
Hotline: 0833.873.089
Địa chỉ: 68 Thụy Phương, Đông Ngạc, Hà Nội
Website: https://letrandieuthu.com